Jump to content

HungDk

Members
  • Content Count

    3
  • Joined

  • Last visited

  1. [imdb]tt1663662[/imdb] Tôi thích phim của Guillermo del Toro - những tác phẩm giả tưởng mang hơi hướng dark fantasy với phong cách xây dựng bối cảnh và thiết kế sinh vật độc đáo của ông. Là đó cũng là điều duy nhất khiến tôi để ý đến Pacific Rim. Trước khi phim được công chiếu thì tôi hầu như không có hứng thú gì về nó. Câu chuyện về robot khổng lồ đại chiến quái thú nghe có vẻ ... nhạt nhẽo và đầy rủi ro, cùng với trailer kém hấp dẫn khiến tôi không hề kì vọng gì vào dự án này, và dự đoán rằng đây sẽ lại là 1 bom xịt (cả về doanh thu lẫn chất lượng). Cho đến khi được ra rạp xem phim thì lúc này tôi mới thấy dự đoán của mình đã sai. Dù cho đúng là về mặt doanh thu, Pacific Rim không thành công, nhưng về chất lượng thì tôi có thể nói đây là một bom tấn khá hoàn hảo rất xứng đáng cho các bạn ra rạp và thưởng thức mùa hè này, dù cho rất nhiều bom khác đã nổ và thành công. Kaiju - những con quái vật khổng lồ, bất ngờ trồi lên từ những vết nứt sâu dưới đáy đại dương và tấn công thế giới con người. Đứng trước thảm họa diệt vong đó, các chính phủ đã liên kết lại với nhau và tạo nên những Jaeger - những robot với quy mô vĩ đại không kém để ngăn chặn và tiêu diệt Kaiju ... Nội dung phim đơn giản như thế, và bạn cũng chỉ cần biết có thế, hoặc đơn giản hơn: Robot khổng lồ vs Quái vật khổng lồ. Nghe chẳng khác gì phim thiếu nhi? Đúng. Thậm chí nếu so sánh với 1 series người máy đình đám khác là Máy Biến Thế aka Transformers, nội dung, tình tiết của Pacific Rim còn đơn giản hơn nữa (và dĩ nhiên, so sánh với 1 series anime khác mà rất nhiều người liên tưởng đến là Neon Genesis Evangelion là hoàn toàn không cần thiết). Nhưng đừng để sự đơn giản đó đánh lừa bạn. Del Toro đã rất khôn ngoan khi lựa chọn một câu truyện đơn giản, không nhiều tình tiết, nút thắt cho bộ phim của mình, nhờ vậy ông có thể đầu tư nhiều hơn cho kịch bản. Kịch bản phim tốt, khá hợp lí và chắc, và rất dễ xem. Phim không dành nhiều thời gian giới thiệu bối cảnh, nhân vật ban đầu mà đan xen cả vào giữa mạch phim nên hầu như không tạo cảm giác dài dòng, gây nhàm chán. Hệ thống nhân vật không nhiều, bối cảnh không đa dạng, không có những nút thắt mở quá bất ngờ, rắc rối giúp khán giả dễ theo dõi theo mạch phim. Đạo diễn xây dựng tiết tấu phim cũng rất tốt, kết hợp hài hòa giữa những pha hành động là cả những cảnh hài hước, tâm lý, làm phim ít có cảm giác lê thê hay quá nặng về hành động ở một trường đoạn cố định nào đó. Dù vậy, phim thiếu những cảnh tạo cảm giác epic, bi tráng, hoặc có nhưng không đủ cảm xúc (có lẽ Del Toro không quen làm phim kiểu này) Nhân nói về nội dung, điều tôi quan tâm nhất đến phim trước khi ra rạp là: 1. Với 1 đàn quái thú như thế thì đạo diễn sẽ giải thích thế nào về nguồn gốc của chúng? 2. Hệ thống 2 hoa tiêu kết nối với nhau để điều khiển Jaeger sẽ như thế nào? Về câu hỏi thứ nhất, Del Toro đã phần nào giải đáp được với một ‘giả thuyết’ được đưa ra, dù chưa đủ thuyết phục cho lắm. Tuy vậy, giả thiết đó lại là tiền đề để tạo nên cái kết của phim, nên nó khiến cho tôi cảm thấy cái kết khá là hụt hẫng và hơi gượng ép, khi chỉ trong vòng vài phút, cả 1 giả thiết về 1 âm mưu vĩ đại của 1 giống loài ất ơ nào đó được chứng minh ngay lập tức là … ok đúng, nó đã xảy ra như thế đấy. Công bằng mà nói, với những giả thuyết đã được đưa ra thì có lẽ Del Toro còn muốn mở rộng thêm nữa về thế giới của Pacific Rim, bởi tiềm năng khai thác còn rất lớn,và nếu đúng như 1 số tin nói rằng ông đã viết cả 1 ‘bible’ dài hàng trăm trang mô tả về thế giới của Pacific Rim thì đúng là tham vọng của Del Toro rất lớn. Tuy nhiên, điều đó không thể thực hiện được chỉ trong 1 bộ phim dài 2 tiếng, nên việc kết thúc phim khá nhanh gọn, không gợi mở thêm điều gì chỉ làm tôi thấy mớ lý thuyết về nguồn gốc Kaiju kia hơi bị thừa thãi không cần thiết. Về câu hỏi thứ 2, khi vào phim chúng ta cũng không được biết nhiều hơn về hệ thống Drifting kết nối 2 hoa tiêu so với những gì mà trailer và featurette cung cấp. Phim hầu như không cho biết gì thêm về đặc điểm hoạt động của hệ thống, điều quyết định đến việc lựa chọn hoa tiêu theo cặp, từ đó giúp khai thác các mối quan hệ, liên kết cũng như tính cách của các hoa tiêu, giúp tạo nên chiều sâu cho bộ phim. Tiếc rằng cuối cùng ngược lại, khán giả phải tự hình thành cho mình khái niệm về hệ thống một cách vô thức, thông qua chính hình ảnh các cặp hoa tiêu, có khi chỉ được lướt qua như của Mĩ hoặc Nga. Càng về sau, vai trò của hệ thống Drifting lại càng mờ nhạt đi, cuối cùng thì vai trò liên kết giữa 2 hoa tiêu cũng không còn quan trọng gì nữa. Giá mà phim tiết chế những cảnh nói về nguồn gốc Kaiju, thay bằng việc nói về hệ thống Drifting thì sẽ hay hơn. Hành động thì Pacific Rim thể hiện đúng nghĩa 2 từ hoành tráng và phá hoại. So với Man of Steel – một phim được liệt vào hàng ‘siêu phá hoại’, Pacific Rim còn phá mạnh tay hơn. Những cảnh hành động robot vs quái thú thì phải chính bạn trải nghiệm tại rạp phim với màn hình lớn nhất và âm thanh tốt nhất mới thấy hết đc sự hoành tráng của nó. Vừa dài hơi vừa bạo liệt, với những đòn đánh tay đôi đầy uy lực. So với phim thì trailer chưa thể hiện đc gì cả. Và đừng có đến muộn 1 phút nào nhé, vì ngay từ đầu phim màn giới thiệu đã rất hoành tráng rồi. Không thể không nhắc đến Robot và quái thú – Jaeger và Kaiju. Dù đã xem chán chê thiết kế của các Jaeger trên poster và trailer thì tôi vẫn thấy thích thú, phấn khích khi được ngắm những chiến binh thép khổng lồ từ lúc bắt đầu xuất hiện và chiến đấu. Không được bắt mắt, phóng khoáng như Transfomers hay Real Steel, thiết kế tổng thể Jeager của Pacific Rim đơn giản và có phần thô sơ hơn, nhưng điều đó lại rất phù hợp với bối cảnh phim có phần hơi u ám khi tình hình ‘chiến sự’ với Kaiju đang căng thẳng, đồng thời cũng thực tế hơn hẳn. Mỗi Jaeger lại có một điểm mạnh khác nhau, và khi xuất hiện đều đem lại ấn tượng khác biệt, dù ngắn hay dài (thú thật là tôi khá thích thiết kế jaeger Crimson Typhoon của Trung Quốc, màn ra mắt của nó trong phim cũng rất đẹp mắt, tuy nhiên … bạn xem phim sẽ rõ). Kaiju thì không tạo được ấn tượng đến thế, bởi sự xuất hiện của chúng thường vào buổi tối và giữa biển, ít có những cảnh quay trực tiếp hay toàn cảnh rõ ràng, nên so với những con quái vật khác trên màn ảnh thì không có gì đặc biệt. Thêm vào đó, không chỉ robot khổng lồ, quái vật khổng lồ mà còn những công trình, bối cảnh to lớn không kém tạo cảm giác khá choáng ngợp, dù bối cảnh phim không đa dạng , thường loanh quanh vài căn cứ toàn sắt thép, máy móc, ngoại cảnh thường là cảnh đêm. Ngoài ra kỹ xảo hình ảnh của phim cũng rất thật, hình ảnh chi tiết, xem rất thoải mái hầu như không tạo cảm giác giả tạo, dù là nội cảnh hay ngoại cảnh, Jaeger hay Kaiju. Tiếc rằng đa số các cảnh hành động đều diễn ra vào buổi tối, giữa biển khiến cho các màn giao đấu, vờn đuổi giữa Kaiju và Jaeger đôi lúc hơi rối và khó nhìn. Và đáng tiếc nhất là trận final battle cuối phim, đáng lẽ phải là trận hoành tráng nhất vì cuối cùng nó lại kém cả những trận khác, không xứng đáng với quy mô của cả bộ phim. Chủ yếu là vì những cảnh quay dưới nước quá tối và khó nhìn. Âm thanh của phim khá tốt, kết hợp tốt với hình ảnh giúp làm tăng hưng phấn trong các cảnh hành động, nhưng có vẻ ko đc đa dạng lắm và không gây ấn tượng gì đặc biệt (đơn giản là do tôi ít để ý đến âm thanh của phim nên chỉ biết nói vậy). Hệ thống diễn viên của Pacific Rim không nhiều, diễn xuất của các diễn viên khá tốt, ai cũng diễn tròn vai của mình. Ấn tượng và nặng ký nhất là vai Nguyên soái Stacker Pentecost do nam diễn viên Idris Elba thủ vai, ông đã thể hiện rất tốt hình ảnh 1 vị lãnh đạo đầy bản lĩnh, một người chiến sĩ đáng tin cậy, một người cha đầy tâm lý. Vai diễn của Idris Elba mới là vai chính của phim. ‘Kép chính’ Charlie Hunnam rất tiếc không có gì ấn tượng để xứng đáng với vai người hùng mà anh đảm nhận, bởi vai diễn của anh hầu như không có gì thay đổi từ đầu đến cuối phim, dù anh diễn xuất cùng không tồi. Các nhân vật đều có đất diễn và khắc họa tính cách khá ổn, dù cho đôi lúc diễn xuất có hơi quá 1 chút với mục đích gây cười, như bộ đôi tiến sĩ của Charlie Day và Burn Gorman. Một số nhân vật có vẻ thú vị như cặp hoa tiêu của Nga và Trung Quốc hầu như không được nói đến. Một bất ngờ nho nhỏ là vai diễn đầy ấn tượng của cô bé 9 tuổi Mana Ashida trong vai Mako Mori lúc nhỏ. Trường đoạn cô bé một mình chạy trốn con quái thú khổng lồ giữa thành phố hoang tàn dù ngắn nhưng lại đầy cảm xúc, giúp làm nhẹ đi không khí đậm chất hành động của phim. 3D của phim ko dám nhận xét vì tôi ngồi hơi gần và chếch, tuy nhiên cũng có 1 số cảnh ấn tượng (như đoạn đầu phim). Càng về sau hầu như phim càng 2D hóa, ko thấy cảnh nào nổi bật cho lắm. Dù vậy, chất lượng 3D vẫn rất đáng khen, khi mà ngay cả những cảnh đêm phim vẫn rất rõ nét và sáng đẹp, không hề gây khó chịu hay nhòe màu. Hãy chọn 3D để thưởng thức tốt nhất chất lượng hình ảnh của phim. Chốt lại, Pacific Rim chưa phải một phim xuất sắc, nhưng vẫn xứng đáng là một bom tấn mùa hè rất đáng xem, và bạn bắt buộc phải thưởng thức nó ngoài rạp với màn hình lớn nhất, âm thanh tốt nhất, và cả 3D nữa để đảm bảo có thể thưởng thức bộ phim 1 cách hoàn hảo nhất. Xem HD trên Tv phim này mình nghĩ chẳng có nghĩa lí gì nếu so với bản tại rạp cả. Guillermo del Toro đã chứng tỏ rằng dù là phim fantasy hay sci-fi, thiết kế quái vật hay robot thì ông vẫn là một đạo diễn tài năng và phong cách. Rate: 8,3
  2. Được thể hiện qua 4 bộ phim, 3 đạo diễn khác nhau, nhưng những câu chuyện về tông sư Diệp Vấn vẫn rất hấp dẫn các nhà làm phim. Họ không ngừng tìm kiếm, khai thác các sự kiện, các khía cạnh khác nhau về cuộc đời ông, tạo nên những mảnh ghép đa chiều về bậc thầy Vịnh Xuân nổi tiếng. Trong khi bộ đôi đạo diễn- diễn viên Diệp Vĩ Tín – Chân Tử Đan đang xúc tiến kế hoạch cho phần 3 loạt phim Diệp Vấn của mình, thì đạo diễn Khâu Lễ Đào đã ra mắt Diệp Vấn: Trận Chiến Cuối Cùng (TCCC), phần tiếp theo sau Diệp Vấn Tiền Truyện (DVTT) do ông chỉ đạo trước đó, hoàn thành câu chuyện của riêng mình về cuộc đời đầy sóng gió của vị nhất đại tông sư lừng danh này. Nối tiếp câu chuyện của DVTT, Diệp Vấn: TCCC kể về giai đoạn sư phụ Diệp Vấn cư trú tại Hồng Kông từ những năm đầu 1950 cho đến những năm tháng cuối đời. Hơn hai mươi năm cuộc đời ông trải qua không ít thăng trầm, xa vợ con, một mình ông dạy võ mưu sinh, rồi không chỉ phải đối mặt với các cao thủ võ thuật mà còn nhiều vấn đề khác nảy sinh trong đời sống, xã hội Hồng Kông lúc bấy giờ… Đặt mốc khởi đầu và bối cảnh giống với Diệp Vấn 2 của Chân Tử Đan, nhưng TCCC đã mở rộng hơn về thời gian cũng như các sự kiện, nhân vật xuất hiện trong tác phẩm. Không chỉ bó hẹp trong một sự kiện, một khoảng thời gian ngắn ban đầu, TCCC trải dài trong suốt thời kì hơn 20 năm, từ khi sư phụ Diêp Vấn một mình đặt chân đến Hồng Kông năm 1949, thu nhận đồ đệ, rồi trải qua nhiều biến cố khác cho đến những năm tháng cuối đời. Có những sự kiện, nhân vật chỉ xuất hiện thoáng qua, cũng có những sự kiện, nhân vật để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng Diệp Vấn dù có trải qua bao nhiêu năm… Với 1 quy mô có phần đồ sộ như vậy, đạo diễn Khâu Lễ Đào không dấu được tham vọng muốn tạo nên một tác phẩm đầy đủ, đa chiều nhất về tông sư Diệp Vấn, không chỉ về mặt võ thuật mà còn về nhiều khía cạnh khác xung quang cuộc sống của ông. Tuy nhiên với tham vọng lớn như thế, liệu ông có thể làm trọn vẹn được hay không? Điều đầu tiên bạn nên biết trước khi xem bộ phim này: Đừng tin trailer phim. Vì TCCC hoàn toàn khác với trailer đậm chất hành động của nó. Đây là một bộ phim (bán) tiểu sử thiên về tâm lý nhiều hơn là hành động, nếu so với các bộ phim về Diệp Vấn trước đó. Đây vẫn là một bộ phim về Diệp Vấn, nhưng nó không giống như một truyền kỳ, một huyền thoại. Nó giống một tập hợp những câu chuyện vụn vặt nho nhỏ bên lề về cuộc đời ông được nhớ lại, tập hợp lại thành 1 tác phẩm nhiều hơn. TCCC tập trung khai thác những điều rất đời thường xung quanh cuộc đời võ sư Diệp Vấn. Phim giới thiệu những học trò của ông, những con người hết sức bình thường, mỗi người một nghề nghiệp, một hoàn cảnh, một tính cách, cùng nhau bái sư và trở thành đồng môn. Họ có thể là bất kì ai, từ một Trần Tứ Muội bán điểm tâm thích truyện võ hiệp, Lý Quỳnh làm công nhân may nhưng mạnh mẽ, chính nghĩa đến một cảnh sát Đặng Thanh ít nói, nhiều suy tư, mâu thuẫn… Rồi hàng loạt những nhân vật phụ khác tiếp tục xuất hiện, đem đến những câu truyện khác từ ca sĩ Trân Ni, võ sư Ngô cho đến những vai rất nhỏ như gia đình ông chủ Lí… Tiếp tục đi sâu xây dựng mối quan hệ giữa họ cũng như các sự kiện, các vấn đề mà họ gặp phải trong cuộc sống hàng ngày, TCCC tạo nên nhiều góc nhìn mới về xã hội và con người Hồng Kông thời bấy giờ, không chỉ có võ thuật, xung đột dân tộc mà còn cả những vấn đề khác gần gũi với đời sống hơn. Đạo diễn Khâu Lễ Đào đã dày công xây dựng nên hình ảnh một Hồng Kông những năm 50 với nhiều chi tiết trên nhiều phương diện, kiến trúc, ẩm thực, văn hóa, xã hội, ... Điều này ít nhiều tạo nên sự mới mẻ, đặc biệt hơn cho TCCC so với các tác phẩm khác về đề tài Diệp Vấn, khi mà những sự kiện, con người bên ngoài nhân vật chính thường ít được chú ý khai thác. Bản thân nhân vật Diệp Vấn được xây dựng sao cho “đời thường” hơn. Huỳnh Thu Sang thể hiện một võ sư Diệp Vấn vừa là một cao thủ võ học, vừa là một người thầy từng trải, tận tâm, gần gũi học trò, vừa là một người chồng, người cha tận tụy, tình cảm, với những cử chỉ, câu thoại rất đời, ngắn gọn, gần gũi, vừa có nét gì đó đạo mạo, nghiêm nghị của bậc tôn sư (phần nhiều do ngoại hình của Huỳnh Thu Sang tạo nên). Đạo diễn cũng không ngại câu chuyện về một mối duyên tình giữa Diệp Vấn và cô ca sĩ Trân Ni được đưa vào phim để nói lên những khía cạnh tình cảm đời thường trong con người ông mà không ngại những ý kiến trái chiều về mặt hình tượng nhân vật. So sánh với hình ảnh Diệp Vấn trong phim của Chân Tử Đan, Diệp Vấn đó cũng được khắc họa rất đời thường, thậm chí tôi đánh giá Diệp Vấn của Chân còn có nét bình phàm hơn (do ngoại hình của Chân Tử Đan trong vai Diệp Vấn không đạo mạo như Huỳnh Thu Sang), nhưng vai diễn của Huỳnh Thu Sang vẫn rất khác biệt, và về mặt nào đó, tạo ấn tượng gần gũi hơn. Đây có thể coi là điểm sáng của phim. Tiếc rằng đó lại là một trong ít điểm sáng lớn nhất. Đạo diễn Khâu Lễ Đào quá tham vọng khi muốn kể lại hàng loạt sự kiện, nhân vật có liên quan đến Diệp Vấn trong suốt quãng đời của ông tại Hồng Kông. Ông đưa vào nhiều nhân vật, nhưng không phát triển tốt, mỗi nhân vật chỉ có một lượng đất diễn ít ỏi, không đủ để gây ấn tượng với khán giả, thậm chí một số trường hợp còn chẳng nhớ nổi ai với ai. Ngoại trừ nhân vật Diệp Vấn thể hiện phong độ ổn định, các nhân vật khác đều khá yếu thế. Vai diễn phụ khá nhất là vai cảnh sát Đặng Thanh của Trần Tiểu Xuân, tiếc rằng dù có nhiều đất diễn, diễn xuất ổn, vai diễn của anh lại quá nhiều mâu thuẫn, tiền hậu bất nhất, khiến cho khán giả khó mà nắm bắt được nhân vật. Nhiều sự kiện trong phim được kể ra, nhưng chỉ được nói lướt qua và … hết, không được nhắc lại, không được đi sâu khiến cho nó trở nên cụt, gây hụt hẫng cho khán giả. Không có sự kiện nào là đáng kể, không có gì là trọng tâm, mọi thứ cứ … đến và đi theo thứ tự. Thêm vào đó, kịch bản cùng việc dựng phim không tốt khiến cho mạch phim không ổn định, không có điểm nhấn, các sự kiện, nhân vật kết nối với nhau nhạt nhòa, vụn vặt, bất hợp lí. Điều này thể hiện khá rõ qua việc xây dựng tình cảm giữa Diệp Vấn và Trân Ni. Tâm lý 2 nhân vật không được thể hiện rõ ràng, cũng không được phát triển tốt (dù được xây dựng khá dài ơi và có ý) để khán giả có thể hiểu và đồng cảm được với 2 con người cô đơn tìm đến nhau này. Điều này khiến cho nhiều khán giả (như tôi) khó chấp nhận được hành động của 2 nhân vật sau này, đồng thời tạo nên ấn tượng có phần tiêu cực về hình tượng nhân vật Diệp Vấn cũng như Trân Ni. May thay, phần võ thuật – điều được nhiều khán giả kì vọng trong bất cứ bộ phim về Diệp Vấn nào, đã được làm khá tốt, đủ để thỏa mãn các fan của thể loại võ thuật. Các cảnh giao đấu dù xuất hiện không nhiều, thời gian ngắn nhưng được đầu tư tốt, hấp dẫn, dù hầu như không có sáng tạo mới nào so với các bộ phim cùng thể loại khác. Tiếc rằng một số cảnh rất tiềm năng như cảnh đấu Sư trên Mai hoa thung, cảnh đấu tay đôi cuối phim dưới mưa lại được chỉ đạo thiếu sáng tạo, không được đầu tư đúng mức, chỉ dừng ở mức tạm ổn không đủ gây hưng phấn cho khán giả. Thêm vào đó, với trình độ “vô đối” của mình thì các màn giao thủ của Diệp Vấn hầu như không tạo được sự phấn khích, hồi hộp cần thiết. Dù sao thì với 1 bộ phim đặt nặng yếu tố tâm lí như thế này, chúng ta cũng ko nên yêu cầu quá cao về mặt hành động (trừ khi bạn đã coi trailer và quá kỳ vọng như tôi). Nói về diễn xuất, không dở mà cũng không có gì ấn tượng, bởi không có nhân vật nào được xây dựng ổn, trừ Diệp Vấn. Âm thanh của phim khá tốt, nhưng phần hình ảnh, bối cảnh đôi khi lại tạo cảm giác hơi giả tạo, không được chân thực, một điểm trừ khá lớn. Tổng kết lại, TCCC không hẳn là một phim dở, nhưng cũng chưa đủ hay, nếu so sánh với các bộ phim khác về Diệp Vấn, thậm chí đối với tôi đây còn là bước lùi so với phần trước của nó. Đạo diễn Khâu Lễ Đào đã rất dũng cảm khi cố gắng khai thác những yếu tố mới cho tác phẩm của mình, tuy nhiên ông cần đầu tư công sức nhiều hơn nữa khi muốn tạo nên những tác phẩm đầy tham vọng như thế này. Thật đáng tiếc khi Trận Chiến Cuối Cùng lại không thể tạo nên cái kết trọn vẹn cho câu chuyện về một nhất đại tôn sư. Đánh giá: 6.5 Tên phim: Diệp Vấn: Trận Chiến Cuối Cùng (Chung Cực Nhất Chiến)/ Ip Man: The Final Fight/ Thể loại: Hành động, Võ thuật, Tâm lý Biên kịch: Lý Mẫn Đạo diễn: Khâu Lễ Đào Diễn viên: Huỳnh Thu Sang ... Diệp Vấn Viên Vịnh Nghi ... Trương Vĩnh Thành Trần Tiểu Xuân ... Đặng Thanh Chung Hân Đồng ... Trần Tứ Muội Chu Định Vũ ... Uông Đông Hồng Thiên Minh ... Lương Song Tưởng Lộ Hà ... Lý Quỳnh Chu Sở Sở ... Trân Ni Tằng Chí Vĩ ... Ngô Sư phụ
  3. Một bài review thế này chuyển qua box Cảm nhận phim thì chuẩn hơn
×
×
  • Create New...